Tổng số lượt xem trang

Thứ Ba, 2 tháng 7, 2013

Nhạc giới thiệu 1 - Từ độ ánh trăng tan - Anh Bằng

Anh thích nhất bản Từ độ ánh trăn tan do Lâm Nhật Tiến trình bày. Mà phải đúng là bản này. Sân khấu trang trí khá đơn giản với tấm lưới thô giăng chênh chếch, tiếng saxophone và guitar đầy khắc khoải và tâm trạng gần như một ám ảnh day dứt. Bài này anh nghe lần đầu tại nhà từ cuối năm 2001 mà thích đến tận giờ. Hơn chục năm rồi chứ ít gì.


Hôm nay lưu bản này vào đây để đánh dấu một cam kết rằng anh sẽ lần lượt đưa vào blog này những bản nhạc anh thích để vào nghe lại khi vào blog - ngôi nhà của mình.


Ghi chú: Trong bài hát có đoạn "Tôi trở về Half moon bay". Cái Half moon Bay là tên một cái Vịnh rất đẹp ở Cali. Hồi mới nghe bài này anh không nghe ra cái địa danh tiếng Anh này vì nó nằm lọt trong bài hát toàn lời Việt. Sau đó, khi hiểu ra thì đấy là một bất ngờ thú vị nho nhỏ của bài hát đem lại cho anh.

Thứ Năm, 16 tháng 5, 2013

Gánh xiếc Humberto và tháng an toàn giao thông!

Hôm nay lang thang trên mạng chợt gặp trang web có thông tin về bộ phim Gánh xiếc Humberto. Tự nhiên lại lan man nhớ về một thời khốn khó.
  Source: Somewhere in the net

Đây là bộ phim của Séc mình xem từ hồi bé tí mà lại xem dở dang. Thực ra ngày xưa phim nào nhiều tập chiếu trên tivi mà chả phải xem dở dang. Tối đến, cả xóm từ già đến trẻ đều đi xem ti vi nhờ. Xem ké tivi là một nét văn hóa tao nhã của làng Việt Nam giai đoạn 1980 đến 199x (x nhỏ hơn 5). Cả làng có mỗi hai cái tivi hôm thì xem ké nhà này, hôm thì ké nhà khác. Đã vậy, nhiều hôm bình acquy lại hết thế là xịt. Chính vì thế có lần xem phim nhiều tập, lần thứ nhất là tập 2 đến cơ hội sau lại là tập cuối. Tuy thế tụi mình cũng chẳng thấy thế làm buồn, mặc dù nhiều khi bị chủ nhà đuổi như hủi vẫn đi xem ké rất tích cực cho dù nhiều hôm bị tụi trẻ lớn hơn đẩy cả xuống ao phải ngồi đốt rơm hơ áo cho khô kẻo bố mẹ chửi. Được xem nhờ tivi là một điều diễm phúc, quan tâm mẹ gì đến những nỗi cực thân, nội dung hay hay là dở vì chính cái ánh sáng xanh xanh lọt qua khe cửa với tiếng thuyết minh đều đều từ cái tivi National hoặc Samsung 359R đã là ánh sáng văn hóa đem theo sự sang trọng quý tộc và tao nhã, xóa hết nỗi mặc cảm bần tiện mẹ nó rồi. 
Đúng đợt ấy mình được xem Gánh xiếc Humberto, hình như tập 1 thì phải. Cũng chẳng hiểu vì sao lại nhớ nó thế mặc dù mình được xem có tập ấy có lẽ vì trong phim ấy có một đoạn đầy ấn tượng với mình như thế này.
Anh chàng lang thang đến gặp ông chủ gánh xiếc xin việc. Ông chủ hỏi anh biết  làm mộc thì hãy vào rừng chặt gỗ để sửa cái bánh xe của đoàn xiếc vừa bị hỏng. Anh chàng ngần ngại bảo nếu gác rừng bắt thì làm thế nào. Ông chủ bảo tôi sẽ bảo con gái lớn của tôi cười với ông ta. Anh chàng kinh ngạc cực, mặt nghệt ra tỏ vẻ chưa tin. Ông chủ vỗ tay hai tiếng, cánh cửa một chiếc xe hé ra, một cô gái xinh đẹp bước ra mỉm cười và cúi chào. Cậu chàng đơ mẹ nó mấy giây nhưng vẫn còn hơi nghi ngại liền bẩu: Nếu ông ta vẫn không đồng ý thì sao? Ông chủ bảo nếu thế con gái thứ hai của tôi sẽ mỉm cười với ông ta và vỗ tay hai tiếng. Cánh cửa một chiếc xe khác cạnh đó hé ra, một cô gái xinh đẹp hơn cô trước bước ra mỉm cười và cúi chào. Lần này anh chàng kinh ngạc tột độ, há cả mồm quên mất cả ông chủ đang đứng cạnh, không một chút ngần ngại vác búa đi thẳng vào rừng chặt cây và chữa xong cái bánh xe trong đêm đó.
 
  Source: Somewhere in the net
Sau đó hình như mình ngủ mẹ mất ở chân cái trường kỷ nhà nọ tới lúc hết phim mấy thằng bạn chọc cho mấy phát thì mới đứng dậy để về. Trẻ con đại loại nó như thế, dễ ăn, dễ ngủ, vô tâm cực. Tuy nhiên, cái đoạn đó cứ ám ảnh mình đến tận giờ, hơn 20 năm chứ ít gì. Đến giờ mình vẫn cứ tự hỏi không biết sau này anh chàng đó có tán được cô em không? Có lẽ tại mình hồi bé cũng có máu thích con gái đẹp. Từ hồi học lớp 1 thấy con bé cùng lớp rất xinh, thích nó quá đến nỗi tự hỏi là lúc nó khóc liệu còn xinh nữa hay không để rồi tìm cách thụi cho nó khóc xem thế nào. Nhắc lại thời đó mình thấy phục mình kinh, dám nghĩ, dám làm chẳng bù cho mình bây giờ, càng ngày càng kém, gái mú chẳng thấy ý nghĩa gì nữa. Già mẹ nó rồi. Nẫu cực.
Đang bồi hồi về bộ phim và nuối tiếc một thuở phong độ xa xưa thì cô đồng nghiệp bảo anh cho em đi nhờ về. Sáng ông xã đưa đến sở bằng ô tô giờ không có xe. Em bảo nhưng em không có mũ bảo hiểm đâu nhé! Đang mở màn tháng an toàn giao thông nhưng mình sợ đeck. Mình nhìn em rồi bẩu: OK, không vấn đề gì. Nếu công an có bắt thì em hãy mỉm cười với họ nhé!

Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2013

Jacaranda - Màu của nỗi nhớ

Chiều nay tự nhiên không muốn làm gì cả. Tự dưng có cảm giác muốn nghe nhạc Cung Tiến. Vào nhacso.net tìm bài Hương xưa, kết quả chạy ra Sir Trần Hiếu. Tò mò xem cánh chuyên nhạc đỏ hát tình ca thế nào, nhưng mới nghe được mấy câu đã phải chuyển người khác. Bài hát của Cung Tiến mà sir hát rung ầm ầm như đi hành quân thế thì chả còn gì mà nói nữa. Hình như có mỗi một người vừa hát được nhạc đỏ vừa hát được tiền chiến đó là Lê Dung thì phải. Số còn lại anh cảm giác họ hơi cố quá.

Lang thang trên mạng rồi lạc vào một trang toàn Jacaranda tự nhiên thấy nhớ Brisbane kinh khủng. Thành phố đã ghi trong anh những kỷ niệm sẽ mãi không phai nhạt về một thời tuổi trẻ, của đam mê, hy vọng, mơ ước và không ít những vất vả …Thành phố của nắng vàng, của bầu trời xanh ngắt từ sáng đến tối, của lũ quạ đen và vẹt huyên náo bên cửa sổ mỗi sáng sớm, của những con possum leo cây bên lối đi về đêm và của hoa Jacaranda tím đến nao lòng.

Có một lần đeo máy ảnh đi chơi một mình đến chiều muộn thì lạc vào một khu phố trồng đầy loài hoa này. Cảm giác thật sự choáng ngợp vì cả con phố gần 200m tím ngắt. Tính đến chuyện chụp ảnh thì thiếu ánh sáng đành bụng bảo dạ mấy hôm sau đến chụp lại làm kỷ niệm nhưng phải đến hơn tuần sau mới quay lại được. Khi trở lại thì khu phố hoa ấy đã tàn gần hết, hàng cây hoa đã rụng mất quá nhiều, hoa chưa rụng thì đã nhạt màu, không còn một chút gì gợi cho anh hình ảnh của con phố hôm trước nữa. Cảm giác háo hức tan biến. Vừa tức, vừa tiếc, vừa thất vọng và trong anh thấy như vừa bị phản bội vậy.


Thế rồi anh phải tạm biệt thành phố khi mùa hoa Jacaranda chưa trở lại và vẫn chưa có được tấm ảnh chụp con phố ấy. Anh tin rằng màu tím của tất cả những cây hoa Jacaranda tảnh chụp trên google chiều nay không thể nào so sánh được với màu tím và hình ảnh con phố anh đã thấy ngày ấy. 

Anh gọi đó là màu của nỗi nhớ./.

Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013

Hàng cây Ginkgo trên đại lộ Meiji Jingu Gaien

Một trong những bức ảnh phong cảnh mùa thu ấn tượng với anh nhất hồi còn học phổ thông và đại học là ảnh chụp một con phố vắng với hai hàng cây cổ thụ vàng rực lá. Lá rụng cũng nhuộm vàng cả con phố dài gợi lên trong tâm trí những thằng giai mới nhớn tụi anh những tưởng tượng về sự quý tộc và nỗi buồn sang trọng đầy lãng mạn. 

Mùa thu

Thực sự, hồi đó sự mong muốn một bức ảnh to như vậy treo ở trên tường nhà đối với anh còn mạnh hơn là việc sở hữu mấy bức ảnh của em Châu Huệ Mẫn mỉm cười trên cửa mấy hiệu sách dọc phố huyện (riêng em Thư Kỳ thì anh phải xem xét ..he he..)

Một băn khoăn mà những thằng đầu đất đi xe thống nhất không gác-đờ-bu tụi anh hay hỏi nhau hồi đó là “Cái ảnh đó chụp ở đ-é-o đâu mà đẹp thế chúng mài nhỉ”. Hồi đó chẳng có internet, ít sách báo nên không thằng nào biết cái cảnh đó chụp ở đâu mà thậm chí anh đoán đến tận giờ anh vẫn cho rằng những thằng bạn đểu của anh vẫn chẳng biết nó ở đâu. Sure.

Thời gian vèo trôi, anh cũng vì vùi đầu vào sách vở và cơm áo gạo tiền nên cũng quên bẵng đi cái băn khoăn rất tao nhã và đẳng cấp và lãng mạn một thời là tìm xem cái ảnh đó chụp ở đ-é-o đâu mà đẹp thế cho đến khi một cô bé thỏ thẻ “Iêm rất thích cái ảnh đó, với lại cảnh đó chụp ở đâu anh nhỉ”. Giời ạ, câu nói đó đối mới anh thực sự có trọng lượng bằng vạn lần lời huấn thị ngoa ngoắt của ông xếp có tên Uôm Uôm (anh sẽ nhắc đến trong một bài biên nào đó sắp tới) và làm cái máu lãng mạn trong anh sống dậy tức thì. 

Ti nhiên, anh cũng không làm được cái việc nên làm nhất trong những việc nên làm mới anh thời điểm đó là tìm ra cái tranh để tặng vì từ hồi người ta bán cái tranh đó đến lúc iêm thích thì đã mười mấy năm. Trào lưu khác, thẩm mỹ cũng khác, ai lại bán mãi một mặt hàng ngần ấy năm bao giờ em nhỉ. Ui, tổ cha thời gian. 

Rồi vài năm sau nữa anh cũng biết cái ảnh đó chụp ở đâu khi một ngày cuối tuần thuê đĩa phim VCD để nghiền tại nhà. Những thằng xem nhiều như anh thì việc phân loại phim theo diễn viên để xem là việc thường làm. Anh nhớ hồi đó anh đang xem Lương Triều Vĩ và anh xem đến Tokyo Raiders thì nhìn thấy con phố đó. Trong phim nó rất đông đúc chứ không vắng vẻ và u buồn như cái tranh anh đã xem ngày đó. Nghe nói con phố này rất nổi tiếng không phải vì Tokyo Raiders quay ở đó mà đó là nơi đạo diễn chọn để cho phim thêm phần nổi tiếng. Nhiều người Nhật cũng đến chụp ảnh cưới ở đấy.

Mùa cưới
Lá xanh
Lá vàng

Một góc chụp nghiêng con phố

Giờ đây trong máy tính của anh đầy ảnh chụp con phố đó, không phải phố, anh nhầm mà là đại lộ Meiji Jingu Gaien và cái cây đó gọi là Ginkgo (nghe rất Nhật mặc dù cây này có đầy ở các nước lạnh khác). 

Ui, Tokyo anh chưa đến bao giờ!

Anh mãi mãi không bao giờ mong mình sẽ gặp lại những câu hỏi lâu mới có trả lời như thế!

Lâu lắm rồi nhẽ hơn chục năm anh không gặp lại cô bé ấy. Iêm à? Giờ iêm có còn thích cái tranh đó nữa không?

Người đẹp trong tranh Steve Hanks

Bên cạnh những sở thích khác của anh (mà anh lại có rất nhiều sở thích, tốt có, xấu có, công khai có, hiện còn giấu cũng có – Phức tạp nhỉ?) anh còn có một sở thích khác là xem tranh. Tuy vậy sở thích xem tranh của anh cũng thay đổi theo tuổi, lúc nhỏ anh thích xem tranh động vật, lợn, gà, dê ngỗng. Lớn hơn chút anh thích xem tranh phong cảnh. Giờ già cả, trái tính trái nết anh chỉ thích xem tranh vẽ phụ nữ. Tệ nhỉ? He he.
Thực ra anh cũng có chút năng khiếu hội họa nhưng do chẳng được học hành cho tử tế nên giờ nó chỉ giúp anh có cảm nhận chút xíu khi xem tranh người khác. Tranh đẹp hay xấu là do cảm nhận từng người (anh không tính những tranh quá xấu nhế), nhưng anh dám chắc một điều cảm nhận của những thằng đàn ông như anh chỉ thực sự trở nên sắc sảo khi xem tranh vẽ phụ nữ mà thôi. Hơn nữa, anh cũng chỉ thích tranh tả thực, càng giống càng đẹp. Anh không chịu được tranh trừu tượng. Bản thân phụ nữ tả thực cũng đã là bí hiểm, trừu tượng với tụi anh rồi, vẽ tranh trừu tượng phụ nữ thật là một ý tưởng mà những thằng đàn ông như anh không bao giờ chấp nhận được. Đấy là lý do anh thích Em Đỗ Quang và ghét rất nhiều tên thợ vẽ trong nước hiện đang hành nghề lén lút khác.
Nhưng người anh dành ưu ái nhất đối với tranh phụ nữ là tên thợ vẽ người Mỹ tên hắn là Steve Hanks. Theo anh tên tển là một trong những thợ vẽ đương đại tuyệt vời nhất về tranh màu nước vẽ phụ nữ anh biết so far.

Anh đoán khi xem tranh Steve Hanks chắc ai cũng mê giống như anh vì tranh của tển phần lớn là tranh về phụ nữ mà phụ nữ trong tranh của Steve Hanks lại cực đẹp, vừa khêu gợi vừa thanh tao, quyến rũ. Trang phục của các cô nàng trong tranh vừa đủ ngắn để những thằng như anh thấy được an ủi lại cũng đủ dài để những thằng suốt ngày lên mặt trang nghiêm như một số thằng bạn đểu của anh không phải kêu toáng lên trước đám đông, quay đi để rồi lại mở mắt ti hí khi không có ai ở bên.


Anh cũng lại đoán Steve Hanks yêu màu trắng hoặc nâu vì phụ nữ trong tranh của tển hoặc mặc váy trắng hoặc không mặc gì cả..hehe. 


Tranh chỉ chớp lại một khoảnh khắc chờ đợi trầm tư trong cuộc đời các cô nàng nhưng lại nói với anh rất nhiều về những người đẹp ấy. Người đẹp trong tranh Steve Hanks hay xuất hiện cô đơn, khi trong phòng, khi ở cầu thang, khi trên biển khi ở trên giường.. he he. Không biết những thằng khác cảm nhận thế nào về họ nhưng anh lại cho cái cô đơn của họ chỉ trong chốc lát thôi vì anh cảm nhận được bóng dáng của những thằng đàn ông giống anh ở đằng sau cái cô đơn của những người đẹp ấy, một sự cô đơn của đầy đủ và hạnh phúc. Anh cảm giác rằng, tâm trí của các cô nàng, co hoặc duỗi chân, nhảy múa hoặc đi bộ, ngồi thẳng, hoặc ngồi nghiêng, trên cầu thang hay trên bãi biển, ngồi dưới nắng hay trong mưa, ngồi trên ghế hay nằm trên giường, mặc váy hay mặc rất ít … đều hướng về những người đàn ông đang sắp quay về cùng với họ.
Cái cảm giác đó làm những thằng như anh thấy ghen tị vì thấy có vẻ mình sẽ gặp không ít khó khăn khi tìm kiếm một cái sổ đỏ trong tim những người đẹp tư lự giả vờ cô đơn ấy.


Anh cũng cảm giác rằng, sẽ là tội lỗi nếu những thằng đàn ông đầu đất mà các nàng đang chờ đợi ở một nơi nào đó đang dô 100%, há mõm ra nốc đến lúc không biết mình là con bò hay con lừa, cái trí óc đần độn của chúng chỉ mải nghĩ ra những lời tâng bốc, nịnh nọt mà quên mất một lời yêu dành cho những người phụ nữ hiện vẫn còn đang là của họ.

Ghi chú: 

1. Tên thợ vẽ Steve Hanks này cũng vẽ phụ nữ cùng trẻ con hoặc mấy đứa tí nhau hoặc chó, hoặc mèo, thậm chí cả phụ nữ trong trang phục màu khác nhưng không phải là chủ đề anh biên hôm nay.
2. Tên tển cũng vẽ những người đẹp ghét quần áo, nhưng anh cũng không giới thiệu trong bài biên này. Như anh đã nói, những ảnh đó chỉ để dành cho những thằng bạn đểu của anh với kỹ thuật mắt ti hí của bọn bỏn mà thôi. Tuy nhiên anh cũng bonus một bức không những người xem bài này lại trách anh úp úp mở mở. Mà cái tính này thì tuyệt đối không giống anh tý nào.
3. Tranh của Em Đỗ Quang khá đẹp, tuy nhiên người mẫu trong tranh luôn là vợ ổng nên thường bị mặc quá nhiều quần áo. Anh chê ở điểm này nên không giới thiệu ở đây.

Gửi nàng Athphordith

Nhắm mắt cho tôi tìm lại chút hương xưa
Cho tôi về đường cũ nên thơ
Cho tôi gặp người xưa ước mơ…


Em. Bây giờ là 7 giờ 30 phút sáng. Một buổi sáng yên tĩnh và trong lành đến cô đơn như nhiều buổi sáng khi anh đang sống ở thành phố này. Anh đang nằm trên một chiếc bàn ghép bằng gỗ trong công viên gần nhà sau một cua chạy lòng vòng quanh lối đi nhỏ bao quanh sân vận động trong công viên. Nhắm mắt, thật thanh thản thả lỏng mọi giác quan, để mình chìm trong ánh nắng dịu dàng và hơi mát ẩm ướt của một buổi sáng. Anh tìm lại em trong nỗi nhớ qua tiếng hát Ngọc Lan.
Hay chỉ là giấc mơ thôi
Hay tình đang chết trong tôi
Nghe lòng tiếc nuối, xót xa suốt đời…


Nhiều người thích nghe Ngọc Lan hát, họ nói nào là cô ấy xinh đẹp, hát hay và là một người đẹp đa tài. Riêng anh, anh cảm thấy tiếng hát ấy rất nữ tính, dịu dàng, yếu đuối và nó gợi cho anh cảm giác người con gái trong những bài hát đó luôn cần yêu thương, cần che chở. Chẳng biết có phải cảm giác đó làm những man như anh thấy mình có trách nhiệm hơn, mạnh mẽ hơn trong tình yêu hay không? Anh chỉ biết anh có rất nhiều bài hát do cô ấy trình bày.


Ở một nơi xa xôi nào đó, chắc em vẫn đang say trong giấc ngủ. Đôi môi hồng mềm mại mỉm cười, hẳn đang níu kéo và giục giã giấc mơ đẹp hãy kết thúc nhanh lên và thật có hậu bởi chủ nhân của nó cũng đang sắp phải dậy vì một ngày mới sắp bắt đầu. Đúng không nhóc? Anh nhớ đến em lúc em vẫn còn đang ngủ, không biết có một lúc nào đó trong giấc mơ muộn của mình em mơ về anh không nhỉ? Hy vọng rằng anh luôn là nhân vật chính trong những happy endings của những giấc mơ của em. Phải vậy không? Con chim sẻ tóc xù có đôi má hồng bầu bĩnh như chiếc bình gốm xinh xắn vừa xa lạ vừa gần gũi?


Có nhiều cách để chào buổi sáng, với hy vọng một ngày mới sẽ đầy ắp niềm vui. Anh chào buổi sáng hôm nay bằng nỗi nhớ về em.
 
 Source: Somewhere in the net
Sự tĩnh lặng của buổi sáng bị phá vỡ bởi tiếng huyên náo của một đàn vẹt nhỏ có những cái ức màu đỏ rực rỡ và bộ cách màu xanh biếc, người ta gọi nó là những con chim cầu vồng. Tên thật hay, nhưng hình như người đặt tên cho chúng chỉ dựa trên màu sắc của chúng mà quên đi một điều là cầu vồng thường xuất hiện rất lặng lẽ, không như bọn vẹt này, sự talkative của chúng đã cắt đứt những suy nghĩ của anh về em. Chán thật đấy, mà cũng đã đến lúc anh phải trở về nhà rồi.
 File:Neopsephotus bourkii -Flying High Bird Habitat -Australia-8a.jpg
Source: Somewhere in the net
Khi ngồi dậy, anh mới phát hiện ngay ở trên một cành cây gần trên đầu mình còn một nhân vật nữa. Một con chim trông rất giống chim ngói bên mình, nhưng lại có mào là một chùm lông màu hồng nhạt rất mềm mại. Hắn đang nhìn anh. Anh dám chắc đây là một anh chàng, vì chỉ có những anh chàng tâm trạng như anh mới lang thang công viên một mình để uống nỗi nhớ và sự cô đơn vào buổi sáng thôi. Hắn ngắm nghía anh, đôi mắt đen như hai hạt đỗ sáng lấp lánh, rồi gù lên mấy tiếng vừa thân thiện vừa đầy sự cảm thông, chia sẻ rồi vỗ cánh bay đi. Có lẽ sự cô đơn của hắn cũng bị lũ vẹt đáng ghét quấy rầy thì phải. Lạ thật đấy, chú chim nhỏ này lại có tiếng đập cánh rất mạnh giống y như tiếng một ai đó đang giũ chiếc áo gió vậy. Một kiểu vỗ cánh rất manly và cũng đầy tâm trạng./. 

Triết học bú zù về mạng: Internet luận

Anh lập quán nài để tiên bchính thức trở thành một thành viên của thằng blogspot. Có lẽ sắp tới anh sẽ từ giã công việc đang làm một thời gian tầm 3 đến 4 năm để tập trung thực hiện một công việc mới. Tuy vất vả nhưng chắc chắn sẽ có thêm thời gian và đóng góp tích cực hơn cho quán.

Anh sẽ mở hàng bằng bài biên Triết học bú zù về mạng: Internet luận. Bài nài sẽ là cơ sở để anh biên tiếp một số các bài khác theo tinh thần trên. Theo Mr. Thái Trí Hằng, bởi vì mạng có thể che đậy một cách rất an toàn, cho nên trên mạng thường sẽ hình thành 3 loại người:

Loại thứ nhất, sẽ bộc lộ tính cách thứ cấp của mình. Thông thường, mọi người đều có nhiều loại tính cách. Trong cuộc sống hằng ngày, tính cách chủ yếu của họ được thể hiện ra ngoài. Các tính cách thứ cấp có thể bị ức chế, che đậy, hoặc có thể tự bản thân không ý thức được sự tồn tại của nó. Thế nhưng trên mạng, đối tượng đại diện cho bản thân không còn là con người bằng xương bằng thịt, mà là mấy cái Nickname mà thôi. Những giao tiếp, tiến thoái, ứng xử cần thiết đều được gạt sang một bên. Thế nên gà mọc răng nanh, hoặc cố ý, hoặc vô thức họ bộc lộ tính cách thứ cấp của mình. 

Loại thứ 2, khi lên mạng, họ “biến” thành loại người mà họ mơ ước. Nhân cách là muôn màu muôn vẻ, nhất định có một số hình tượng nào được anh ta tôn thờ hoặc theo đuổi. Nhưng đáng tiếc, những tính cách đấy không nhất định thuộc sở hữu của anh ta. Thế nên anh ta mong muốn trở thành loại người vốn mang tính cách ấy. Và mạng đã mang đến cơ hội này cho anh ta. Lấy ví dụ, người thường ngày lặng lẽ ít nói, trên mạng có thể rất hỏm hỉnh, nói năng rôm rả, còn người hay xấu hổ, yên tĩnh lại có thể trở thành hoạt bát mạnh dạn.” 

Loại người thứ 3 khi lên mạng, biến thành loại người mà họ “không thể” trở thành. Thượng Đế là nhà đạo diễn, đã chỉ định vai diễn của anh ta trong cuộc đời này, bất kể anh ta có thích hay không. Còn trên mạng thì không có Thượng Đế, nên các vai đều do anh ta tự đạo tự diễn. Vậy nên, rất có thể, anh ta sẽ đóng cái vai mà trong cuộc sống không bao giờ anh có thể làm được. Lấy ví dụ, nếu là con gái, có thể trên mạng sẽ biến thành con trai, và ngược lại. Hoặc là, rõ ràng là khủng long, nhưng trên mạng lại cho mình là tuyệt thế giai nhân. Và ngược lại cũng có. 

Loại người thứ 1 thật nhất. Nếu nhìn từ một góc độ khác, anh ta càng dễ phát hiện những ưu điểm tiềm ẩn của mình. Chẳng hạn nhiều người sau khi viết bài post lên các board, mới phát hiện ra mình có năng khiếu trở thành cây bút lớn. Lại có những người sau khi chửi bới công kích với người khác trên net xong, mới phát hiện ra da mặt mình dày chẳng kém gì mấy ông quan tham. Thế là nhờ có mạng, họ trưởng thành lên thêm. 

Loại người thứ 2 kém cỏi nhất. Bởi vì họ chỉ biết trầm trồ những ưu điểm của người khác mà quên đi trân trọng những ưu điểm của bản thân. Nếu mình là quả chanh, thì hãy thử đi thích thú vị chua chua, chứ đừng đi trầm trồ vị ngọt của trái đào mật. Bởi trái đào mật có thể cũng đang trân trọng vị chua của trái chanh.” 

Loại người thứ 3 đáng thương nhất. Bởi vì họ bắt buộc phải biến thành loại người mà họ không thể nào có thể biến thành thì mới tìm thấy được niềm vui. Cho nên cho dù họ tìm được niềm vui hay không, họ cũng không thể tận hưởng được niềm vui ấy. Hơn nữa, lâu dần họ sẽ mắc phải chứng “thần kinh phân liệt internet”. Họ rất dễ tạo dựng rồi trông cậy gửi gắm toàn bộ vui buồn giận nhớ cũng các mối quan hệ với con người vào mạng. Để rồi khi ra khỏi mạng, chẳng còn biết phải làm gì. 

Với blog nài, có lúc anh sẽ là loại 1, có lúc loại 2 và có lúc sẽ là loại 3. Cái nài tùy vào tình huống vấn đề anh muốn viết. Văn từ cũng sẽ theo đó mà thay đổi. Nhưng phần nhiều anh sẽ là loại 1. Những ai lỡ quen anh rồi đừng shock nhế, lại bẩu, tưởng trước giờ tử tế hóa ra cũng ít tử tế hơn mình nghĩ. Tưởng lịch sự hóa ra cũng ít lịch sự hơn mình nghĩ. Tưởng…hóa ra cũng ít… hơn mình nghĩ. Nghĩ…..hóa ra cũng ít….hơn mình tưởng. Mạng nó thế. Thế thôi. Lăn tăn đ-é-o.
Note: Anh bonus quả video clip nài cho các bạn. Một minh họa đặc sắc gây ngạc nhiên và suy ngẫm cho các viewers và thấm đẫm chất triết học - Triết học bú zù về mạng.