Hôm nay lang
thang trên mạng chợt gặp trang web có thông tin về bộ phim Gánh xiếc
Humberto. Tự nhiên lại lan man nhớ về một thời khốn khó.
Source: Somewhere in the net
Đây là bộ phim của Séc mình xem từ hồi
bé tí mà lại xem dở dang. Thực ra ngày xưa phim nào nhiều tập chiếu trên
tivi mà chả phải xem dở dang. Tối đến, cả xóm từ già đến trẻ đều đi xem
ti vi nhờ. Xem ké tivi là một nét văn hóa tao nhã của làng Việt Nam
giai đoạn 1980 đến 199x (x nhỏ hơn 5). Cả làng có mỗi hai cái tivi hôm
thì xem ké nhà này, hôm thì ké nhà khác. Đã vậy, nhiều hôm bình acquy
lại hết thế là xịt. Chính vì thế có lần xem phim nhiều tập, lần thứ nhất
là tập 2 đến cơ hội sau lại là tập cuối. Tuy thế tụi mình cũng chẳng
thấy thế làm buồn, mặc dù nhiều khi bị chủ nhà đuổi như hủi vẫn đi xem
ké rất tích cực cho dù nhiều hôm bị tụi trẻ lớn hơn đẩy cả xuống ao phải
ngồi đốt rơm hơ áo cho khô kẻo bố mẹ chửi. Được xem nhờ tivi là một
điều diễm phúc, quan tâm mẹ gì đến những nỗi cực thân, nội dung hay hay
là dở vì chính cái ánh sáng xanh xanh lọt qua khe cửa với tiếng thuyết
minh đều đều từ cái tivi National hoặc Samsung 359R đã là ánh sáng văn
hóa đem theo sự sang trọng quý tộc và tao nhã, xóa hết nỗi mặc cảm bần
tiện mẹ nó rồi.
Đúng đợt ấy mình được xem Gánh xiếc
Humberto, hình như tập 1 thì phải. Cũng chẳng hiểu vì sao lại nhớ nó thế
mặc dù mình được xem có tập ấy có lẽ vì trong phim ấy có một đoạn đầy
ấn tượng với mình như thế này.
Anh chàng lang thang đến gặp ông chủ gánh xiếc xin việc. Ông chủ hỏi anh biết làm
mộc thì hãy vào rừng chặt gỗ để sửa cái bánh xe của đoàn xiếc vừa bị
hỏng. Anh chàng ngần ngại bảo nếu gác rừng bắt thì làm thế nào. Ông chủ
bảo tôi sẽ bảo con gái lớn của tôi cười với ông ta. Anh chàng kinh ngạc
cực, mặt nghệt ra tỏ vẻ chưa tin. Ông chủ vỗ tay hai tiếng, cánh cửa một
chiếc xe hé ra, một cô gái xinh đẹp bước ra mỉm cười và cúi chào. Cậu
chàng đơ mẹ nó mấy giây nhưng vẫn còn hơi nghi ngại liền bẩu: Nếu ông ta
vẫn không đồng ý thì sao? Ông chủ bảo nếu thế con gái thứ hai của tôi
sẽ mỉm cười với ông ta và vỗ tay hai tiếng. Cánh cửa một chiếc xe khác
cạnh đó hé ra, một cô gái xinh đẹp hơn cô trước bước ra mỉm cười và cúi
chào. Lần này anh chàng kinh ngạc tột độ, há cả mồm quên mất cả ông chủ
đang đứng cạnh, không một chút ngần ngại vác búa đi thẳng vào rừng chặt
cây và chữa xong cái bánh xe trong đêm đó.
Source: Somewhere in the net
Sau đó hình như mình ngủ mẹ mất ở chân
cái trường kỷ nhà nọ tới lúc hết phim mấy thằng bạn chọc cho mấy phát
thì mới đứng dậy để về. Trẻ con đại loại nó như thế, dễ ăn, dễ ngủ, vô
tâm cực. Tuy nhiên, cái đoạn đó cứ ám ảnh mình đến tận giờ, hơn 20 năm
chứ ít gì. Đến giờ mình vẫn cứ tự hỏi không biết sau này anh chàng đó có
tán được cô em không? Có lẽ tại mình hồi bé cũng có máu thích con gái
đẹp. Từ hồi học lớp 1 thấy con bé cùng lớp rất xinh, thích nó quá đến
nỗi tự hỏi là lúc nó khóc liệu còn xinh nữa hay không để rồi tìm cách
thụi cho nó khóc xem thế nào. Nhắc lại thời đó mình thấy phục mình kinh,
dám nghĩ, dám làm chẳng bù cho mình bây giờ, càng ngày càng kém, gái mú
chẳng thấy ý nghĩa gì nữa. Già mẹ nó rồi. Nẫu cực.
Đang bồi hồi về bộ phim và nuối tiếc một
thuở phong độ xa xưa thì cô đồng nghiệp bảo anh cho em đi nhờ về. Sáng
ông xã đưa đến sở bằng ô tô giờ không có xe. Em bảo nhưng em không có mũ
bảo hiểm đâu nhé! Đang mở màn tháng an toàn giao thông nhưng mình sợ
đeck. Mình nhìn em rồi bẩu: OK, không vấn đề gì. Nếu công an có bắt thì
em hãy mỉm cười với họ nhé!